“Nai lưng” nuôi chồng ăn học đến khi thành giám đốc thì bị phản bội

364

Sau tất cả thì người đàn ông vẫn lựa chọn cái mới lạ, đẹp đẽ hơn. Tôi ước có thể quay lại thời xưa, khổ nhưng hạnh phúc, khổ nhưng có nhau…

4 năm yêu nhau và 8 năm là vợ chồng

Đám cưới đàng hoàng – ngày hạnh phúc nhất đời mình

Đám cưới đàng hoàng – ngày hạnh phúc nhất đời mình

Tôi và chồng từng là bạn thân rồi bắt đầu yêu nhau vào năm nhất đại học. Suốt 4 năm đại học, bao lần cãi vã, nhưng chúng tôi vẫn bên nhau. Ra trường, hai đứa quyết tâm ở lại Hà Nội lập nghiệp chứ không về quê. Rồi chúng tôi kết hôn, chỉ là một đám cưới đơn giản. Anh nói, anh xin lỗi, vì mới ra trường nên không có điều kiện tổ chức cho tôi một đám cưới đàng hoàng hơn. Nhưng đối với tôi, ngày hôm đó là ngày hạnh phúc nhất đời mình.

Cưới xong, hai vợ chồng tôi cùng thuê nhà trọ ở. Tôi xin vào làm công nhân ở công ty may, còn anh đi làm tiếp thị. Lương hai vợ chồng cũng chỉ đủ tiền thuê nhà, điện nước, ăn uống cũng tiết kiệm. Rồi anh quyết định học lên cao để tìm được việc tốt hơn. Ngày anh nghỉ việc để đi học. Anh ôm tôi và nói: “vất vả cho em rồi, để em một mình đi làm nuôi anh, anh thật có lỗi, chờ anh học xong rồi, sẽ bù đắp lại cho em, đưa e đi làm mua sắm, đi làm đẹp… như bao người phụ nữ khác”. Cuộc sống vất vả hơn, nhưng tôi không thấy mệt, vì luôn có anh. Tôi xin làm thêm, để có tiền đóng học phí cho anh.

Thời gian sau tôi xin được ở công ty tốt hơn, làm việc văn phòng, nhàn hơn, lương cũng cao hơn. Không phải đi làm thêm nữa, cuộc sống cũng đỡ hơn. Rồi anh cũng ra trường, xin được vào một công ty lớn có tiếng. Ngày anh được nhận, hai vợ chồng chỉ biết ôm nhau khóc, vì vui, vì mọi cố gắng đã được đền đáp.

Một năm sau anh đi làm, anh được thăng chức. Hai vợ chồng cũng thuê được nhà tốt hơn, cũng mua được xe máy. Rồi tôi có thai, anh vui lắm. Anh bảo, sắp được làm bố, ngày nào anh cũng về sớm, mua đồ ăn tôi thích, nấu cơm, làm việc nhà, không cho tôi làm gì, tôi được 6 tháng thì đi làm anh cũng đưa đi đón về.

Tôi nghỉ sinh, hai bà thay nhau ra giúp tôi chăm cháu. Anh ngày nào trước khi làm cũng vào hôn con và tôi, rồi đi làm về là chạy vào ôm con. Cuộc sống lúc đó đối với tôi như vậy là quá đủ, quá hạnh phúc, tôi chả mong gì cả.

Tình yêu của tôi vs anh rốt cuộc là gì?

Hy sinh vì chồng, tin tưởng chồng để rồi cái nhận lại là sự phản bội

Hy sinh vì chồng, tin tưởng chồng để rồi cái nhận lại là sự phản bội

Bây giờ, nhà ở không cần thuê, xe cũng là xe 4 bánh và anh cũng đã thay đổi. Bữa cơm bây giờ chỉ có tôi và con. Công việc anh bận rộn hơn khi anh được lên chức giám đốc. Những chuyến công tác dày hơn, anh không về nhà nhiều. Và rồi anh đã thay lòng, tôi nghe nhiều người nói nhưng tôi đều bỏ ngoài tai, vì tôi tin anh. Đến khi tận mắt chứng kiến, tôi mới bắt buộc phải chấp nhận. Anh lựa chọn cô ấy, lựa chọn cái mà anh gọi là tình yêu đích thực. Vậy thì tình yêu giữa tôi và anh là gì?

Trong một lần về thăm trường cũ, tôi gặp người tình của chồng mình. Cô ấy còn là sinh viên, cô ấy còn nói với tôi, chị già và xấu rồi, không xứng với anh ấy. Sau tất cả mọi thứ, thì người đàn ông vẫn lựa chọn cái mới lạ, đẹp đẽ hơn. Tôi ước có thể quay lại thời xưa, khổ nhưng hạnh phúc, khổ nhưng có nhau. Nhà lầu xe hơi để làm gì, khi mà lòng người đã không còn như xưa. Tiền bạc có là gì đâu, khi người mà tôi yêu nhất lại là người làm tôi đau nhất.

Tôi hy sinh vì chồng, vì con, nai lưng ra làm mà không có thời gian dành cho bản thân để rồi anh chê tôi già, tôi xấu. Đau đớn và uất hận, tôi đã tìm đến Viện thẩm mỹ Hà Nội tiến hành căng da mặt bằng chỉ sinh học để kéo lại tuổi thanh xuân, lấy lại nhan sắc 8 năm tôi đã “đánh mất” vì anh và bắt đầu một cuộc sống mới, cuộc sống vì chính mình…